REVIEW PHIM "Hộc Châu Phu Nhân" của Dương Minh: Nam chính quá "tra nam"

Chang Chang writer
Bộ phim mới nhất của Dương Mịch có gì mà gây ra nhiều ý kiến thế nhỉ? Nào, hãy cùng mình Review một ít về phim nhé!

 

Vốn là cô bé xuất thân từ làng giao nhân, không còn người thân vì biến cố, Hải Thị đã được Phương Chư nhận làm đồ đệ, lớn lên dưới thân phận nam nhi. Còn về nguyên nhân thì là do cô tự mình lựa chọn lúc được Phương Chư nhận nuôi: “Làm con trai ta thì ngoài sự an nhàn, cái gì cũng có. Trở thành con gái của ta thì ngoài sự an nhàn, cái gì cũng không có”.

Thời gian trôi qua, Phương Hải Thị từ một cô bé dễ thương trở thành thiếu nữ tuổi trăng tròn và này sinh tình cảm với sư phụ, thương nhớ chàng ngày đêm. Mình thấy nam chính Hộc Châu Phu Nhân cũng “rung rinh” trước đồ đệ xinh đẹp lắm rồi nhưng tiếc thay, cặp đôi này lại định sẵn là có duyên không phận, bởi lẽ, Phương Chư hóa ra lại là một... thái giám các bạn ạ! Bất ngờ chưa, ngạc nhiên chưa nào?

Theo thông tin mình tìm hiểu được thì Phương Chư và Đế Húc (Từ Khai Sính) vốn là bạn thân từ nhỏ, tình cảm vô cùng thắm thiết, như tay với chân. Vì một sai lầm, Phương Chư chẳng may khiến Đế Húc mất đi người phụ nữ duy nhất anh yêu là Tử Trâm (Trần Tiểu Vân), sinh mệnh cũng như “mành treo trước gió”.

Khi Đế Húc bị thương, mọi đau đớn sẽ do Phương Chư chịu thay.

Để cứu Đế Húc, Phương Chư đã dùng bí thuật Bách Hề của gia tộc, trở thành người gánh chịu mọi tổn thương thay cho hoàng đế. Chính vì thế nên khi xem phim chúng ta mới thấy cảnh Đế Húc bị trúng tên nhưng chẳng thấy vết thương đâu, còn Phương Chư thì lại phải chịu đau đớn đó!

Không chỉ vậy, vì dẹp đi sự nghi kỵ trong lòng Đế Húc (khi lên ngôi, Đế Húc bắt đầu thanh trừ các tướng từng đi theo mình), đồng thời không muốn hậu duệ phải tiếp tục gánh lấy trách nhiệm làm “Bách Hề” cho đế vương, Phương Chư quyết định tự cung, trở thành thái giám, quyết tâm dâng hiến cả cuộc đời để bảo vệ cho hoàng đế và nước Đại Trưng.

Tưởng như có một “kim bài miễn tử” như vậy thì Đế Húc sẽ “kê cao gối mà ngủ” nhưng thực tế, vị hoàng đế này đã mất đi ham muốn sống, chỉ mong được giải thoát khỏi cõi trần. Thế nhưng, nếu Đế Húc có hành động dại khờ thì Phương Chư sẽ là người “bay màu” trước. 

 

Chính vì lý do này, Đế Húc đã tìm mọi cách để khiến Phương Chư cởi bỏ bí thuật Bách Hề (nếu cởi bỏ thì Đế Húc sẽ “đi” vì bị phản phệ), thậm chí còn cướp đi Hải Thị - người quan trọng của Phương Chư, thu nàng vào hậu cung, một phần vì để trả thù, một phần để kích động Phương Chư. Nói chung là mình thấy mối quan hệ giữa Đế Húc và Phương Chư rất phức tạp, vừa hận lại vừa vẫn nhớ tình bạn năm xưa.

Ai dè, Phương Chư lại lựa chọn đẩy người thương vào vòng tay của Đế Húc, còn dặn dò nàng đảm nhiệm tốt vị trí Hộc Châu phu nhân, bảo vệ hoàng đế, bất chấp việc Hải Thị từng chẳng màng gì nữa vì không muốn gả cho người cô không yêu. Các bạn thấy đã đủ “ngược” chưa nào?

Chưa dừng lại ở đó đâu nha, cuối truyện, Phương Chư sang thế giới bên kia vì bảo vệ cho Đế Húc, vị hoàng đế này cũng bị hại dưới tay của phản quân. Túm lại là cặp vua - tôi này đều cùng phải chịu cảnh “bay màu”.

Còn về Hải Thị, nàng sinh cho hoàng đế một đứa con, dành phần đời còn lại để nuôi dạy con cái, trở thành Thái hậu buông rèm nhiếp chính, quản lý triều chính. Cô bé Hải Thị ngây thơ, đơn thuần ngày nào đã trở thành một nữ cường nhân quyền lực, tiếc thay tình duyên lại chẳng được trọn vẹn tẹo nào.

Đó là những tình tiết trong nguyên tác, còn khi chuyển thể trên màn ảnh, liệu biên kịch Hộc Châu Phu Nhân có “bẻ lái” cho Phương Chư trở thành một người đàn ông “nguyên vẹn” hay không thì mình cũng chưa biết đâu nha! Thế nhưng có lẽ chúng ta cứ nên chuẩn bị tình thần để đón một “siêu ngược phẩm” trên màn ảnh Hoa ngữ dần đi là vừa.

 

Bình luận

Google