REVIEW TRUYỆN "BẾN VỀ"

Bảo Hoàng
Tác giả: Mặc Thư Bạch
Thể loại: Hiện đại, ngược, thực tế, cảm động, cô gái nhu nhược trở nên mạnh mẽ x chàng trai trầm tính ít nói đáng tin cậy, nữ bị r.a.p.e, rất đề cử, HE.
Độ dài: 36 chương + 3 ngoại truyện
Tình trạng: Hoàn edit (có pass, pass rất dễ, pass ngoại truyện 6 tháng đầu sau khi hoàn edit dùng câu hỏi tiếng trung)
https://www.facebook.com/ReviewNgonTinh0105/posts/3069217586693892?__tn__=%2CO*F
www.facebook.com

Sinh ra làm một người con gái, bạn có biết bản thân sẽ tỏa sáng rực rỡ nhất khi nào không?

Nếu bạn chưa có câu trả lời, vậy để tôi nói cho bạn nghe một câu, đối với tôi, người con gái xinh đẹp nhất vào khoảnh khắc mà họ trở nên tự tin và dũng cảm.

“Mọi người quay đầu nhìn sang, trông thấy một cô gái trẻ xuất hiện trước cửa.

Cô mặc váy sáng màu, mái tóc mềm mại buộc dây ngọc trai thành đuôi ngựa thấp xòa xuống sau lưng. Cô trang điểm nền nã, xức nước hoa thơm mát.

Cô thẳng lưng đối mặt với tất cả mọi người, dáng vẻ vô cùng bình tĩnh, ung dung nhưng lại toát lên sức mạnh phi thường, tựa như cỏ non chen khỏi đất đá, vươn mình khi xuân đến, tựa hoa mơ chậm rãi nở rộ trong gió rét.

Cô lặng im nhìn tất cả mọi người.

Ngót một năm nay, đây là lần đầu tiên cô mặc váy.

Lần đầu tiên trang điểm.

Lần đầu tiên xức nước hoa.

Lần đầu tiên chọn chiếc cột tóc ngọc trai, buộc mái tóc lên.

Cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, cô ngẩng đầu, hiên ngang sải bước trong thế giới này.

Cô đi tới bục bị cáo vừa đứng, bình tĩnh giới thiệu bản thân.

“Tôi tên Diệp Tư Bắc, hai mươi tám tuổi, quê quán Nam Thành, nguyên là kế toán phòng tài vụ công ty Bất động sản Phú Cường.”

Một người đã đánh mất hi vọng với thế giới này thì phải đi tới đâu để nhặt lại sự lạc quan?

Chẳng ai nói cho Diệp Tư Bắc câu trả lời, bởi vì thế giới này không dạy cô lạc quan, thế giới này chỉ dạy cô nín nhịn, khuất phục và xin lỗi.

Chừng mười năm trước, tại ngôi trường cấp ba chất lượng kém nào đó, có một cô gái đã đứng bước lên bục diễn thuyết trong buổi kéo cờ thứ hai đầu tuần, lòng đầy nhiệt huyết nói với tất cả những bạn học bên dưới rằng, “điều tốt đẹp nhất luôn ở trong tương lai”.

Hôm nay, vẫn là cô gái ấy nhưng dường như lại không phải cô ấy. Bởi lẽ cái người tin tưởng “điều tốt đẹp nhất luôn ở trong tương lai” ấy đã trở thành người sống cùng hai chữ “xin lỗi” mất rồi.

Diệp Tư Bắc tuổi 27 chỉ là một người cố gắng bấu víu lấy cuộc sống bình thường, vui vẻ khi tìm thấy chút may mắn nhỏ bé trong cuộc đời đầy xô bồ, đôi khi lại hoài niệm bản thân ở những ngày tháng học trò khi xưa.

Không phải cô muốn làm một con người nhu nhược, chỉ là cuộc đời này nói với cô nó thích cô trở nên vậy, thế là, Diệp Tư Bắc đã khuất phục, sự can đảm của cô sớm đã đánh rơi đâu đó trên đường đời vật lộn này rồi.

Làm việc, lấy chồng, chăm sóc bố mẹ, chu cấp cho em trai, tính toán chi tiêu gia đình, kính trọng cấp trên, nể mặt đồng nghiệp, nhường nhịn rồi lại nhường nhịn, đây chính là Diệp Tư Bắc.

Diệp Tư Bắc đã sống thế này rất lâu rồi, đến mức nó đã ăn sâu vào máu, đến mức cô coi đó là sự yên ổn đời thường của mình. Vậy nhưng, dạo gần đây, hình như ngay cả sự yên ổn ấy cũng bắt đầu trở nên tồi tệ.

Diệp Tư Bắc có một người chồng tạm bợ tên Tần Nam, hai người giống như hai mảnh đời chắp vá một cách gượng ép, không có quá nhiều tình cảm, càng không có tình yêu. Diệp Tư Bắc làm kế toán, Tần Nam mở tiệm sửa xe, anh ít nói, trầm lặng, cô nội tâm, không giỏi thể hiện, cứ thế, hai người tuy một nhà mà không một lòng. Nhưng dù vậy thì ít nhất họ vẫn có với nhau một góc nhỏ ấm áp gọi là nhà để trở về sau mỗi ngày, đơn giản mà đáng quý.

Tất cả mọi thứ chỉ đảo lộn sau khi Diệp Tư Bắc trộm giấu Tần Nam vay tín dụng mua nhà cho đứa em trai sắp cưới vợ. Diệp Tư Bắc và Tần Nam cãi nhau, cuối cùng, Tần Nam đề nghị ly hôn, anh chuyển ra khỏi nhà. Còn Diệp Tư Bắc thì bỗng chào đón tai họa ập tới, một buổi tiệc rượu tưởng chừng bình thường hóa ra lại biến cô thành nạn nhân bị xâm hại tình dục.

Có người hay nói thế này, nếu bạn có chuyện phiền muộn, cứ ngủ một giấc đi rồi ngày mai mọi thứ sẽ lại tốt đẹp thôi. Nhưng sao khi Diệp Tư Bắc mở mắt, thế giới hình như còn mờ mịt hơn một chút nhỉ?

Đêm hôm trước, cô bị c.ư.ỡng h.i.ếp, sáng hôm sau, Diệp Tư Bắc đã báo cảnh sát xin một chiếc áo khoác. Diệp Tư Bắc gọi mẹ tới, cô cũng không biết cô đang ngóng trông điều gì từ mẹ mình. Mãi tới khi mẹ cô nói với cô, “bây giờ quan trọng nhất là phải giấu nhẹm chuyện này đi, không được để người khác biết!” thì cô mới biết, hóa ra, cô đang chờ mẹ thắp cho cô một ngọn lửa niềm tin, “không sao, chúng ta sẽ khởi kiện.”

Chỉ là cuối cùng vẫn không có, không một ai nói với cô câu ấy cả, mẹ cô biết thì bắt cô giấu kín chuyện, em trai biết lại lặng im không lên tiếng, họ chỉ nói với cô, tìm ra hung thủ không có lợi gì cả.

“Con cứ coi như bị chó cắn, bỏ qua đi được không?”

“Thế nên em mới bảo vụ án kiểu này kiện hay không kiện thì cũng đều là sự trừng phạt đối với người bị hại. Chi bằng cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhắm mắt cho qua là xong.”

Rõ ràng Diệp Tư Bắc mới là nạn nhận nhưng ai cũng muốn cô phải nín nhịn, tự mình chịu đựng, tự liếm láp vết thương, giống như trong con mắt của thế giới này, Diệp Tư Bắc mới là người sai vậy. Đến mức Diệp Tư Bắc cũng phải tự hỏi, là cô sai rồi sao?

Diệp Tư Bắc không dám khởi kiện, quyết tâm của cô vốn mong manh dễ vỡ lại liên tục bị chính người thân đâm dao vào xé rách, vì vậy, cô không dám làm gì. Diệp Tư Bắc cũng từng thử coi như bị chó cắn mà thôi, cố gắng trở về cuộc sống bình thường, hi vọng mọi chuyện sẽ ổn thỏa như trước.

Vậy nhưng, sự thật đã chứng minh, cô không thể, trên đời này chẳng có một cô gái nào có thể nở nụ cười xinh đẹp nhất của mình nói rằng "hôm qua tôi bị c.ư.ỡng hi.ế.p" giống như câu "hôm qua tôi bị chó cắn" cả ! Những ngày tháng ấy, Diệp Tư Bắc chẳng mấy đã trở thành bạn bè với rượu bia, làm tri kỉ với những cơn mất ngủ, một cô gái vốn luôn chăm lo tươm tất cuộc sống của mình nay chỉ thu người trong một góc bừa bãi tối tăm.

Cô có lẽ sẽ tiếp tục như thế cho tới khi kiệt quệ chết đi nếu như ngày nọ người ấy không xông vào căn nhà hỗn loạn đó và nắm lấy tay cô.

“Em có lỗi gì chứ?”

“Chúng ta đi báo cảnh sát.”

Lúc ấy, thế giới của Diệp Tư Bắc dường như đã không còn hi vọng, chỉ có mình cô ngồi chơ vơ giữa vực thẳm đen kịt, nhưng có một người đã tìm thấy cô, một tay người ấy mang theo ánh sáng, tay kia dắt cô đi tìm lại sự can đảm.

Để rồi cuối cùng, cô đứng lên đi đòi công lý về cho chính mình.

Sau tất cả, không ngờ rằng người cứu rỗi cô không phải cha mẹ, em trai, không phải bất cứ người thân thiết nào mà lại là Tần Nam, người chồng sắp ly hôn của Diệp Tư Bắc.

Con đường đi tới công lý chưa bao giờ là một con đường thẳng trải đầy hoa hồng, nó khúc khuỷu và vướng đầy bụi gai, lời phỉ báng của kẻ gây tội, áp lực từ phía dư luận, gia đình, bị đe dọa, uy hiếp,.. tất cả đều là những thứ cô cần phải vượt qua. Ký ức vào cái đêm kinh khủng ấy, Diệp Tư Bắc đã lặp lại vô số lần, cô kể từng chi tiết, cô hồi tưởng từng lần. Không phải cô không đau, nhưng cô càng muốn nỗi đau ấy có thể lôi hung thủ ra ánh sáng hơn.

Cô không phải thiên chi kiêu tử, cô chỉ là một người bình thường không tiền không quyền, mỗi một bước của cô chỉ dám đi từng bước nhỏ. Trên quãng đường ấy, người tới người đi có rất nhiều, có người ủng hộ cô, sát cánh với cô, có người nhục mạ, cáo buộc cô. Vậy nhưng, bất kể là ai ở lại hay ai rời đi, bên cạnh cô vẫn luôn có một Tần Nam, cái người ít nói trầm lặng đó, nắm tay cô, bảo vệ cô, khích lệ cô, cho cô can đảm.

Những tình cảm ban đầu tưởng bé nhỏ bỗng trở nên lớn lao, chàng trai kiệm lời khi trước nay đã là bến về của cuộc đời, Diệp Tư Bắc ở tuổi 27 rốt cuộc đã tìm thấy một cánh cửa mới. Tất cả bất hạnh xảy đến trong quá khứ đều là thử thách của cuộc sống, còn cô cuối cùng đã một lần nữa dám dũng cảm đứng lên, đấu tranh vì chính mình. Vì khi ngoái đầu lại, có một "bến về" đang đợi cô.

“Chỉ cần tôi còn sống ngày nào thì tôi sẽ không bỏ cuộc ngày ấy. Tôi nhất định phải tranh đúng sai phải trái, tôi phải giành được công lí, tôi phải cho mấy người biết.”

“Công lí luôn treo trên đỉnh đầu, mà tôi nhất định sẽ giành được nó.”

Không chỉ Tần Nam là bến về của Tư Bắc, Tư Bắc cũng là bến về của Tần Nam.

Cuộc đời của Tần Nam vốn chẳng có gì tốt đẹp cho cam, anh cũng không phải một người có lạc quan đến mức bỏ bên ngoài hết những điều tồi tệ. Thời học sinh, Tần Nam từng sống một cuộc sống vô nghĩa biết bao. Nhưng cũng chính cái thời học sinh ấy, anh đã gặp một người, là Diệp Tư Bắc.

Diệp Tư Bắc là người thế nào, đối với Tần Nam, Diệp Tư Bắc là người đã làm được điều mà Tần Nam không làm được. Một cô gái nhỏ bé, hoàn cảnh cũng không khá hơn anh là mấy, gia đình còn trọng nam khinh nữ, nhưng cô luôn rực rỡ, như bông hướng dương vươn về phía mặt trời.

Những năm học cấp ba ấy, Diệp Tư Bắc đã trở thành tín ngưỡng của Tần Nam.

Tần Nam có một mong muốn, đó là mong muốn Diệp Tư Bắc sẽ có một cuộc sống tốt đẹp, bởi lẽ, đó là cuộc đời mà anh không thể thực hiện, những gì anh không làm, không thể làm đều bất giác gửi gắm lên người con gái ấy. Trong mắt Tần Nam, Diệp Tư Bắc sống tốt thì thế giới này cũng trở nên tốt đẹp và đầy hi vọng.

Sau rất nhiều năm gặp lại, Tần Nam phát hiện, Diệp Tư Bắc không nhưng không sống tốt mà cuộc sống của cô còn rất tệ hại, điều này làm anh thất vọng vô cùng. Khi thất vọng đã tới mức không thể cứu vãn, anh từng muốn bỏ đi, đó là nếu không có biến cố ập tới với Diệp Tư Bắc.

Kể từ ngày anh xông vào căn nhà đầy tàn thuốc và mùi bia rượu kia, Diệp Tư Bắc trong lòng Tần Nam chỉ còn là một con người bình thường nhất. Anh dắt cô đi đòi lại công bằng, sau đó, lại yêu cô từ lúc nào không hay.

"Bến về" là một câu chuyện rất thực tế và vô cùng xúc động, mỗi một nhân vật trong truyện đều được tác giả khắc họa vô cùng gần gũi. Nếu bạn đang nghĩ rằng câu chuyện này rất buồn thì bạn tin mình đi, không hẳn vậy đâu.

Màu sắc của "Bến về" giống như thế giới trong mắt Diệp Tư Bắc vậy, những ngày cuộc sống của cô còn tồi tệ thì từng câu chữ trong truyện cũng u ám như thế, nó bí bách tới mức mình phải bật khóc. Nhưng khi cô đã trở nên mạnh mẽ rồi, câu chuyện cũng ngày càng tươi sáng hơn, trong sự buồn rầu lại mang theo cả chút niềm vui nho nhỏ khiến thế giới lạc quan hơn.

Hi vọng các bạn sẽ đọc thử "Bến về" một lần, chắc chắn các bạn sẽ không hối hận đâu.

"..." : Trích từ bản chuyển ngữ của Cá Xinh Đẹp

Bình luận

Google