REVIEW TRUYỆN "HỒN CỦA BA TÔI BÁM THEO ANH CHÀNG HỌC THẦN CAO LÃNH"

Bảo Hoàng
Tác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, trọng sinh, hào môn, vườn trường, bố nữ chính trọng sinh thành ma đi theo học bá, sủng, ngọt, HE
Độ dài: 60 chương (hoàn)
https://www.facebook.com/ReviewNgonTinh0105/posts/3069221666693484?__tn__=%2CO*F
www.facebook.com

Bạn đã từng mất đi người thân yêu nhất đời chưa?

Đã từng tự quay lưng lại với thế giới?

Đầy ải mình trong cô đơn? Tự trách? Hối hận?Từ chối trưởng thành? Giam bản thân trong quá khứ?

Chỉ vì sợ quên mất đối phương.

Bạn đã từng khiến người yêu thương minh nhất tổn thương chưa?

Đã từng hối hận vì lần cuối cùng trong đời còn thấy họ nhưng lại khiến họ đau lòng?

Lâm Sơ Tuệ đã ôm những cảm xúc mất mát ấy suốt 2 năm sau khi người cha cô yêu thương nhất qua đời!

Lâm Sơ Tuệ không dám hạnh phúc, không dám sống thật tốt vì nỗi hối hận vô bờ vào ngày cuối cùng ba còn sống trên đời cô đã khiến ba tổn thương, đã gián tiếp gây nên cái chết của ba.

Một thiếu nữ rực rỡ ánh dương, nữ sinh thiên tài của Nam Thành sau sự ra đi vội vã của người ba yêu thương nhất đời trở thành 1 đứa trẻ lêu lổng, bất cần,bê tha, tuột dốc không phanh.

Mọi người đều muốn quên ba. Mẹ đã có gia đình mới. Ông bà nội cũng dần bước ra khỏi nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Chỉ có Lâm Sơ Tuệ là không thể.

Đó là người mà yêu thương cô nhất đời cũng là người cô yêu thương nhất đời...

Lâm Sơ Tuệ cứ sống mơ mơ hồ hồ những ngày tháng như thể đang tồn tại ấy cho đến 1 ngày gặp Tiêu Diễn _ cậu bạn cùng lớp với quá khứ đầy phức tạp. Người con trai khiến Lâm Sơ Tuệ mỗi lần gặp đều chỉ muốn khoanh tay lắp bắp nói: Ba... con biết lỗi rồi.

Vào năm 16 tuổi Tiêu Diễn dùng chính tính mạng mình phanh phui tội ác của cha nuôi, tống tiễn cả nhà nhận nuôi mình vào tù, đồng thời phóng hỏa thiêu rụi căn nhà đã cho cậu hy vọng, cũng dập tắt niềm tin vào cuộc sống của Tiêu Diễn.

Trong biển lửa hừng hực một người đàn ông không tiếc thân mình lao vào cứu cậu, cũng vì cứu cậu mà bỏ lại mạng sống, bỏ lại gia đình nhỏ của bản thân.

Tiêu Diễn sống sót.

Điều duy nhất khiến thân thể tàn tạ và tâm hồn chằng chịt vết thương của cậu cố ngoi ngóp tồn tại trên thế gian này chính là: Nhất định phải từ bùn lầy bẩn thỉu leo lên thật cao. Cao đến độ không ai vượt qua được. Đủ cao để ngắm nhìn thế giới phồn hoa dưới chân mình.

Vì ý nghĩ đó cậu ta chẳng từ thủ đoạn, nếu không cầu được nhất định phải cướp lấy.

Tiêu Diễn cứ sống trong thế giới quan u ám, ích kỷ như vậy cho đến khi thượng đế trao cho cậu 1 sứ mệnh, cứu rỗi một cô gái giúp ấy thoát khỏi quá khứ, trở lại chính mình, quay về chính đạo.

Người ấy là Lâm Sơ Tuệ.

Vậy là những tháng ngày dây dưa giữa đôi bạn cùng tiến Lâm Sơ Tuệ học sinh cá biệt nhất cấp 3 Nam Kinh cơ sở 1 và vị học thần mây trôi trên cả mây trôi toàn thành phố bắt đầu.

'Tiêu Diễn, phẩm học kiêm ưu, tổng điểm trung bình xưa nay chưa bao giờ xuống dưới 700. Một nữ sinh trung học từng lắc đầu than thở rằng: “Thanh Bắc dễ thi, Tiêu Diễn khó cầu.”

Nhưng Lâm Sơ Tuệ phát hiện, gần đây ánh mắt Tiêu Diễn nhìn cô có chút không kỳ lạ, trong lạnh lùng chất chứa vào phần thâm tình, trong thâm tình… lại có… tình cảm mãnh liệt của người cha?

Vì thế cuộc sống hàng ngày của Lâm Sơ Tuệ đột nhiên biến thành ——

Trước kỳ thi, Tiêu Diễn cho cô mượn vở viết để chép lại kiến thức trọng tâm cậu ta đã tổng hợp.

Tới kỳ kinh nguyệt, Tiêu Diễn nấu nước táo đỏ, nấu cháo nóng mang đến tận nơi cho Lâm Sở Tuệ.

Mấy tên nam sinh cá biệt chặn đường đùa giỡn cô, cũng bị Tiêu Diễn xử lý gọn gàng, sạch sẽ.

Lâm Sơ Tuệ thật sự cảm động, ngoài ba ra, chưa từng có ai đối xử với cô tốt như vậy.

…'

Lâm Sợ Tuệ thành tích đứng đầu từ dưới lên lội ngược dòng xếp thành tích 100 toàn khối.

Bài văn Lâm Sơ Tuệ - học sinh cá biệt của trường viết - xếp hạng nhất cuộc thi viết văn.

Lâm Sơ Tuệ thi đỗ học viện tư pháp Bắc Thành.

Lâm Sơ Tuệ 18 tuổi lần đầu biết rung động. Người cô thích là cậu bạn cùng bàn tên Tiêu Diễn. Học thần số 1 Nam Thành.

2 năm trước: Lâm Sơ Tuệ sống buông thả, bất cần, trì trệ.

Nhưng giờ cô không muốn thế nữa, không muốn phụ lòng người con trai này không muốn mãi mãi sẽ chỉ có thể đứng tại chỗ, nhìn hết người này đến người khác vượt qua mình, trở thành một kẻ thất bại, hèn nhát.

"Quán quân hay không không quan trọng, kết quả không quan trọng.

Lâm Sơ Tuệ chỉ muốn chạy, dùng hết sức chạy về phía trước."

2 năm trước Tiêu Diễn sống không khác gì tồn tại, nhiều lúc cậu chỉ muốn chết đi.

Cậu xấu xa, ích kỷ, thực dụng.

Được cứu sống nhưng Tiêu Diễn vẫn băn khoăn về mục đích sống của bản thân.

Cậu tự cho mình một cái đích để chạy tới. Trở thành 1 người đứng trên người khác. Từ trên cao nhìn ngắm tất thảy phong cảnh đẹp đẽ của thế gian.

Rồi 1 ngày đột nhiên kẻ bo bo giữ mình, vị kỷ, xấu tính như cậu phải "giúp 1 cô gái quay về con đường chính đạo", một người chẳng lương thiện gì cho cam, chỉ biết sống vì mình lại phải đèo bồng thêm 1 mớ phiền phức.

Bắt đầu là lợi dụng, ở lại vì trách nhiệm, cuối cùng lại để người kia trong tim mình.

Tiêu Diễn đột nhiên muốn sống thật tốt.

Cậu tha thiết cuộc sống này biết bao.

Nhưng cậu lại càng muốn Lâm Sơ Tuệ hạnh phúc. Muốn trả lại cho cô ấy người quan trọng nhất đời.

Cuối cùng Tiêu Diễn vẫn chọn cái chết, vẫn chọn dùng mạng mình trả lại ba cho Lâm Sơ Tuệ. Nhưng Lâm Sơ Tuệ cũng cùng lúc từ bỏ chấp niệm quá khứ, chấp nhận buông tay để Tiêu Diễn tiếp tục sống.
Cuối cùng là Tiêu Diễn cứu vớt cuộc đời sai đường của Lâm Sơ Tuệ hay Lâm Sợ Tuệ chữa lành tâm hồn ảm đạm, chất chứa tổn thương của Tiêu Diễn?

Tình yêu biến những điều vô nghĩa của cuộc đời thành những gì có ý nghĩa, làm cho những bất hạnh trở thành hạnh phúc.
------

Nghe thì có vẻ vô cùng máu chó nhưng đây thật sự là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, trong sáng đan xen những giá trị về trường học, bạn bè, gia đình, với ý nghĩa nhân văn tốt đẹp nhưng không hề nặng nề chút nào. Nhiệt liệt đề cử.

Bình luận

Google