Review truyện “Thiên sơn mộ tuyết”: Mối quan hệ vừa yêu vừa hận

Minh Ánh
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngược, HE
Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Độ dài: 24 chương + 3 PN
Tình trạng: Hoàn thành

“Thiên Sơn Mộ Tuyết” – một mối tình thầm lặng, giày vò và đau đớn. Đồng Tuyết cứ ngỡ, Mạc Thiệu Khiêm là người đàn ông mà mình cả đời không bao giờ muốn gặp lại, nhưng chính anh lại là người yêu cô sâu đậm nhất. Mạc Thiệu Khiêm cứ ngỡ, bản thân mình hận Đồng Tuyết đến tận xương tủy, nhưng lại hết lần này đến lần khác vì cô mà hi sinh tất cả, chưa một lần nào trái tim anh không rung động trước cô.

Nhân vật trong truyện “Thiên sơn mộ tuyết”

Mạc Thiệu Khiêm

Mạc Thiệu Khiêm là người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn, và quyết đoán. Anh là kiểu người luôn nắm mọi thứ trong lòng bàn tay mình. Không ai có thể nhìn thấy được tâm tư của Mạc Thiệu Khiêm, ngay cả Đồng Tuyết cũng vậy. Vì phải cứu công ty trên bờ vực phá sản, Mạc Thiệu Khiêm đành phải kết hôn với Mộ Vịnh Phi. Đây chỉ là một cuộc hôn nhân thỏa thuận, còn Đồng Tuyết lại trở thành người thứ ba trong cuộc hôn nhân ấy.

Đồng Tuyết

Đồng Tuyết từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ và được cậu nuôi dưỡng. Cô rất hiểu chuyện, hiểu chuyện đến nỗi vì gia đình cậu mà chấp nhận hi sinh bản thân mình. Đồng Tuyết chấp nhận làm người tình của Mạc Thiệu Khiêm và bắt đầu những ngày tháng sống trong bóng tối. Cô luôn phải chịu đựng sự dày vò tàn nhẫn của anh. Suốt cả câu chuyện hầu như chỉ toàn là cảm giác căm hận Mạc Thiệu Khiêm đến tột cùng. Căm hận anh cướp đi cuộc sống yên bình, sự tự do của cô, căm hận anh đày đọa cô.

“Rất lâu sau đó tôi mới biết, trên đời này nhất định có một người, dù thời gian anh ấy thuộc về bạn hoàn toàn ngắn ngủi, nhưng khi muốn quên đi, bạn phải dùng thời gian là cả cuộc đời.”

Nội dung truyện “Thiên sơn mộ tuyết”

Việc bản thân là tình nhân của Mạc Thiệu Khiêm là một bí mật mà cô sinh viên 21 tuổi Đồng Tuyết không thể chia sẻ với ai, ngay cả với những người bạn thân thiết nhất. Mạc Thiệu Khiêm từng nói, chỉ cần cô ngoan ngoãn, biết đâu một lúc nào đó anh sẽ chán cô. Đồng Tuyết thực sự mong chờ ngày đó, thế nên cô ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh gọi thì đến, anh bảo đi thì đi. 3 năm sống chung, trong mắt Đồng Tuyết, anh là đồ cầm thú, là tên ác ma đã cướp đi cuộc sống hạnh phúc của cô.

Thế nhưng càng đọc, con người thật của Mạc Thiệu Khiêm dần hiện ra. Hóa ra, anh không hề tàn nhẫn với Đồng Tuyết đến vậy. Thấy cô bị thương, Mạc Thiêu Khiêm đến đồ ngủ cũng không kịp thay, dù chân đang bị mảnh thủy tinh đâm vào vẫn tự mình lái xe đưa cô vào bệnh viện. Đồng Tuyết từng không hiểu, tại sao trong mắt mọi người, bản thân lại là nhược điểm của anh. Thế nhưng khi biết 3 bản hợp đồng mà cô đưa đến là một cái bẫy, có thể phá nát công ty anh, Mạc Thiệu Khiêm vẫn sẵn sàng ký nó, để đổi lại vài ngày yên bình sống cùng Đồng Tuyết bên bờ biển. Những ngày đó, Mạc Thiệu Khiêm chở Đồng Tuyết trên chiếc xe đạp, cô ngồi sau xe ôm anh thật chặt, mái tóc dài bay trong gió. Hai người họ như những cặp tình nhân thực sự. Nhưng Đồng Tuyết không hề biết rằng, đó còn là lời tạm biệt của anh.

“Đối tốt với em chỉ một chút thôi, tôi sẽ lại nghĩ đến bố ruột mình. Đối tốt với em chỉ một chút thôi, em sẽ luôn cười với tôi. Một khi em cười, tôi cảm thấy tim mình sắp tan ra đến nơi rồi.”

Hóa ra, Mạc Thiệu Khiêm cũng có một câu chuyện của riêng mình, một nỗi đau mà anh không muốn để Đồng Tuyết biết. Anh hận cô vì cô là con gái của kẻ thù. Anh cũng yêu cô dù biết điều đó là sai trái. Thay vì để Đồng Tuyết biết được tình yêu của anh, Mạc Thiệu Khiêm thà để cô hận anh còn hơn. Vì thế anh muốn tàn nhẫn mà phá hủy cô, giày vò cô, nhưng đồng thời anh cũng đang tự giày vò chính mình.

Đến khi Đồng Tuyết biết được sự thật, Mạc Thiệu Khiêm đã không còn ở bên cạnh cô nữa rồi. Chỉ sau khi thoát khỏi anh, cô mới vỡ òa, mới hiểu ra tất cả. Lúc cầm trên tay chiếc điện thoại của anh đã được giấy kín dưới đáy va li, giữa sân bay nhộn nhịp, Đồng Tuyết khóc nấc lên. Trong đó, chỉ có ba bức ảnh của cô, cùng với tin nhắn tự động khi điện thoại được mở nguồn, với ba chữ ngắn ngủi: “Anh yêu em”. Nhưng Đồng Tuyết không biết rằng, lúc đó, anh cũng đứng ngay đằng sau cửa kính chỗ lối đi, cũng vì cô mà rơi lệ. Nếu như cả đời này, Đồng Tuyết cũng không biết được tình cảm của Mạc Thiệu Khiêm, cô sẽ như thế nào, anh sẽ như thế nào?

“Giả sử tôi không dùng chiếc va li này nữa, giả sử tôi vứt chiếc va li này đi, có lẽ chiếc điện thoại sẽ vĩnh viễn nằm trong ngăn đáy, không báo giờ được gặp lại ánh mặt trời. Sao anh phải làm chuyện khác người này chứ?”

 

Bình luận

Google