REVIEW TRUYỆN "TRẢ TA KIẾP NÀY"

Bảo Hoàng
Tác giả: Thiên Đình Hữu Phong
Thể loại: Cổ đại, Cung Đấu, Một ít Kì Ảo, Ngược.
Độ dài :43 chương + 1 ngoại truyện
Tình trạng : Hoàn edit
https://www.facebook.com/ReviewNgonTinh0105/posts/3048991505383167?__tn__=%2CO*F
www.facebook.com

"Chân trời lạc lõng khách tha hương"

"Chân trời lưu lạc khách tha hương"

Cho dù Vũ Đoàn có là Cửu Hoàng tử hay Hoàng thượng đương triều, hỏi chàng có yêu Bạch Ngân không?

Chắc chắn là có.

Chàng từng nói " Ta chỉ động lòng với cái đồ nhỏ nhen đã chẳng có vẻ đẹp bên ngoài lại chẳng có vẻ đẹp bên trong như nàng."

Vì yêu nên khi có phu nhân xinh đẹp như tiểu thư Mộ thượng thư- Mộ Thiên Âm, nhưng chàng vẫn thích một a hoàn thân phận thấp hèn, không xinh đẹp, không giỏi giang, không biết gia giáo.

Vì yêu, khi biết nàng mang đứa con đầu lòng, chàng cao hứng vui vẻ hẳn lên, còn nghĩ về tương lai của họ. Vì yêu, biết được nàng lừa gạt hết lần này đến lần nọ, có lúc đấu tranh với nội tâm kịch liệt, cuối cùng vẫn lựa chọn tha thứ cho nàng. Chàng có rất nhiều lý do và cơ hội giết nàng, nhưng cuối cùng lại không thể vượt qua cảm xúc của con tim mà ra tay với nàng.

Phải nói một điều rằng Vũ Đoàn thâm tình đến đau thương.

Còn về Bạch Ngân, hỏi nàng có yêu Vũ Đoàn không?

Thật sự không thể nói rõ.

Chỉ biết khi được bên cạnh Thiếu gia - người mà nàng tưởng rằng sẽ đem lại hạnh phúc cho nàng vì được ở bên hắn thời gian hơn hai năm ngắn ngủi, nàng cảm thấy không có một chút hạnh phúc, mà cảm xúc bình tĩnh đến lạ, lại có một giây phút nào đó chợt nhớ về Hoàng thượng.

Có thể cảm nhận là tình yêu nhưng lý trí hận thù trong nàng lại quá lớn, cũng có thể không phải tình yêu mà chỉ vì muốn được tồn tại, được báo thù mà cần đến quyền lực của chàng mà không ngừng tiếp cận.Tình cảm ấy thật mơ hồ biết bao.

Bạch Ngân là một con người tham lam, đố kị, thâm hiểm, giả tạo. Nhưng nàng đáng trách sao, suốt quá trình đọc truyện có thể chúng ta không ngừng ghét nàng, ghét về nhưng mưu mô thâm độc của nàng. Nhưng tất cả đều bắt nguồn từ những vết thương trong thâm tâm nàng đấy thôi. Nàng không hề tỏ ra đáng thương nhưng suốt câu chuyện nếu cảm nhận một cách kĩ càng thì lại không thể ngừng được lòng thương cảm với nàng.

Bạch Ngân có sự thông minh, lanh lợi dù cho hoàn cảnh khốn đốn, chính Cửu hoàng tử cũng bị hấp dẫn bởi trí khôn của nàng. Nàng biết rõ cái chân lý của cuộc đời, nhưng vì quá hiểu mới cảm thấy đau khổ vì những bất công mà không ngừng thù hận.

Ở chốn cung phủ có thể nói thân phận con người càng thấp, tỉ lệ chết càng cao. Bạch Ngân làm nha hoàn cho tiểu thư Mộ Thiên Âm của phủ Mộ thượng thư. Vốn là phận hầu tớ, chỉ cần làm sai không rõ nguyên nhân sẽ bị phạt, nhiều lúc còn bị đánh cho chết đi sống lại.

Sẽ chẳng tệ hơn khi, cả nhà nàng không bị dồn vào vòng xoáy của thế quyền chốn hoàng cung. Cả nhà nàng bị tru di cửu tộc. May mắn thay, lại được một người thanh niên tên Dương Lâm cứu. Rồi sau đó liên tục xảy ra nhiều chuyện, nàng bị đẩy vào kỹ viện, sau cùng vào phủ Cửu Hoàng tử làm nội gián nghe ngóng tin tức, rồi từng bước trở thành thiếp của Cửu Hoàng tử.

Bạch Ngân từng nói với Dương Lâm

"Bắt đầu từ khoảnh khắc huynh cứu ta ra khỏi đại lao, Bạch Ngân của ngày trước đã chết."

Nếu lúc trước, chỉ mong những điều đơn giản ngày ngày có ăn, ngày ngày có việc làm, ngày ngày vẫn được có thể gặp gia đình. Thì bây giờ nàng lại mưu cầu những thứ cao hơn, thậm chí bất chấp thủ đoạn có được danh vọng. Nàng đã dùng Vũ Đoàn như thứ có thể giúp nàng tồn tại, dùng tình yêu của chàng mà biến nó thành công cụ thực hiện được thứ mà nàng muốn.

Khi hoàng thượng băng hà, Vũ Đoàn lên ngôi vua, Tiểu thư trở thành Hoàng hậu, nàng trở thành Bạch chiêu nghi. Sóng gió từ đây còn lớn hơn cả trước đó. Trên dưới hậu cung là vô số mỹ nữ hằng ngày đều canh từng thời cơ để được sủng hạnh, người thì dùng hết tâm cơ tranh sủng, người thì dùng mưu mô loại bỏ kẻ địch. Chốn hậu cung một khi đã vào khó lòng thoát ra. Muốn sống yên bình chỉ có thể đạp lên những kẻ khác mà sống.

Nhớ đến một câu nói:

"Quyền lực chốn hậu cung vốn là nguồn gốc của mọi tội ác." - Mệnh Phượng Hoàng (Hoại Phi Vãn Vãn)

Vì sự ích kỷ, ganh đua nơi hậu cung thâm độc, nàng mất đi đứa con đầu lòng, còn bị tống vào lãnh cung, mất đi một người tình như tỷ muội trong hậu cung thâm độc, còn bị đậu mùa, bị nhốt trong sự cô độc, hẳn hiu, khập khiễng đứng giữa cửa sinh cửa tử. Nàng muốn báo thù, muốn những kẻ hại mình phải trả giá.

Trong lòng chỉ còn một chữ Hận. Thù hận một cách cực đoan sẽ khiến con người ta trở nên bình tĩnh và sắc bén.

Vị thần tiên từng xuất hiện lấy đi của nàng hai mươi năm tuổi thọ, để đổi lấy giấc mộng trở thành kẻ thống trị thế gian, nhưng cuối cùng thì sao, chỉ còn là nỗi đau, nỗi thù hận, thậm chí tính mạng còn đang mấp mé sinh tử. Nàng quyết định dùng thêm tuổi thọ đổi lấy nguyện ước để tiếp tục trả thù, hận nay lại càng thêm hận.

"Ngươi ngộ ra chưa?"

...

"Ngươi từng nói ta sẽ thống trị thiên hạ, cho nên ta sẽ không chết, đúng không?"

"Trải qua nhiều chuyện như vậy rồi, ngươi vẫn muốn thống trị thiên hạ?”

...

" Chấp niệm của ngươi quá sâu rồi"

Cuối cùng vị thần tiên cũng chỉ có thể ưu sầu nói:

"Ngươi biết thứ mà thần tiên không thể thay đổi nhất là gì không? Chính là lòng người. "
Hoàng thượng cũng từng nói: “Tiểu Ngân, có những chuyện không được sai lầm tiếp nữa, nếu vẫn cứ phạm sai lầm sẽ không còn đường lui."

Ham muốn của nàng sau bao nhiêu tâm cơ, độc đoán cũng đã trở thành sự thật: Thống Trị Thiên Hạ với danh phận Hoàng Thái Hậu. Nhưng cuối cùng lại chẳng còn ai bên cạnh ,Dương Lâm bỏ đi rồi, Vũ Đoàn cũng không hề hấn gì, chỉ có thể nằm trên giường từng ngày. Nàng chỉ còn sự cô đơn. Ở đây đã lạnh lẽo ngày càng lạnh hơn gấp bội.

Thật ra không chỉ có nàng mới được quyền thực hiện trao đổi sinh mệnh. Hoàng hậu giành tuổi thọ đổi lấy tình yêu, sức khỏe của đứa con trai, và Hoàng thượng, Hoàng thượng giành tuổi thọ để đổi lại mạng sống cho Bạch Ngân, đưa nàng thoát khỏi bóng tối đang nhấn chìm con người nàng, nhưng nàng lại không thể quay trở lại nữa . Hóa ra chỉ có nàng là vì sự tham lam , ích kỷ , dục vọng của bản thân.

Có lẽ sau tất cả sự trả giá lớn nhất cho Bạch Ngân chính là để nàng biết được những thứ Vũ Đoàn đã làm cho mình, sự hy sinh của chàng có thể lúc ấy ngay cả Bạch Ngân cũng không thể hiểu hết được. Cuối cùng lại cho nàng thấy chàng bị đâm mà chết trước mặt mình, lại chính là Bạch Ngân, một Bạch Ngân tràn đầy hận thù. Lúc ấy chỉ biết nàng đau, đau một nỗi đau mà ngay cả khi đứng giữa cửa sinh tử cũng chưa bao giờ đau đến thế. Vũ Đoàn không đợi được nữa.

Bạch Ngân "chưa từng yêu" Vũ Đoàn

Trong cơn ảo mộng, bà lão mãi tóc bạc phơ nhìn những cánh hoa rơi, rơi vào phía bên kia bức tường, có người đang phê tấu trương, cảnh tượng đẹp như mơ.

"Hồng trần loạn thế, cũng chỉ là một giấc mộng dài mà thôi."

Tiểu thư Mộ Thiên Âm gả cho Trình tướng quân

Bạch Ngân gả cho A Mộc.

"Trả ta kiếp này" như khúc một khúc đàn tranh lúc lên cao, lúc lại hạ xuống đầy trầm lắng mang đến nhiều cảm xúc cho người đọc, từ bi thương, đau đớn, vui vẻ, hạnh phúc yêu hận đang xen, kẻ đáng thương, người đáng trách, nhưng họ đều có lý trí của riêng mình, không thể ghét ai. Cái kết của câu chuyện có thể là một nốt ngân vui hoặc cũng có thể là một nốt trầm buồn, vì ở mỗi người sẽ có cảm nhận riêng, nhưng có lẽ đây chính là cái kết tốt nhất cho tất cả mọi người. Cả cuộc đời giống như giấc mơ dài, dù là mơ hay thực, cũng chỉ là sống thôi. Muốn đạt được thứ gì phải bỏ ra công sức hi sinh của bản thân , đó là quy luật có vay thì ắt có trả.

Có người mong ước cả thiên hạ, cũng có người chỉ mong ước một ngôi nhà. Có người mong ước cuộc sống xa hoa, cũng có người chỉ mơ một cuộc đời an nhàn. Nhớ mãi một câu không thể quên:

"Thứ ngươi muốn không giống thứ ta muốn."

Thương cho một Mộ Thiên Âm tinh khiết, thanh tao chỉ một lòng đối với Vũ Đoàn.

Thương cho một Vũ Đoàn si tình yêu một người sẵn sàng hy sinh tất cả.

Thương cho một Bạch Ngân chỉ muốn bù đắp những tổn thương quá lớn để lại toàn thù hận.

Chẳng thể nói ai đúng ai sai bởi vì họ là con người phàm trần, cũng chỉ là một cát trong sa mạc hoang sơ.

Bình luận

Google